12:03 +07 Thứ năm, 24/08/2017




Liên kết






   




Trang nhất » Tin Tức » Khoa Xã Hội

THƠ CỦA NGƯỜI ĐẠT GIẢI NÔBEN VĂN HỌC NĂM 2011

Thứ ba - 11/10/2011 09:19
Chùm thơ của người được giải Nobel năm 2011

Triệu Lam Châu dịch và giới thiệu



TOMAS TRANSTROMER - nhà thơ Thụy Điển

CHÙM THƠ CỦA TOMAS TRANSTROMER
NHÀ THƠ ĐOẠT GIẢI NÔBEN VĂN CHƯƠNG NĂM 2011
  Cứ mỗi năm vào dịp đầu tháng 10, mùa thu se lạnh, giới văn chương toàn thế giới lại thấp thỏm đợi chờ Viện Hàn lâm Thuỵ Điển sẽ công bố tên một nhà văn hay nhà thơ nào đó vinh hạnh được nhận Giải Nôben của năm. Và chủ nhân của Giải Nôben văn chương năm nay (2011) đã thuộc về Nhà thơ Thuỵ Điển Tomas Transtromer, bởi "qua những hình ảnh trong sáng, súc tích, ông đã mang tới cho mọi người cách tiếp cận hiện thực mới mẻ". Ông là  một tác giả lừng danh khắp hoàn cầu - tác phẩm thơ của ông đã được dịch sang hơn năm mươi thứ tiếng trên thế giới. Và như vậy ông được liệt vào hàng những nhà thơ vĩ đại của thế gian này.
  Tìm hiểu nội dung thơ văn của nhà thơ Tomas Transtromer, là một điều hết sức quyến rũ, thú vị và bổ ích, nhất là đối với bạn đọc nước ta – một đất nước quá đỗi xa xăm về mặt địa lý và văn hoá so với nước Thuỵ Điển ở Tây bắc Châu Âu.
 Tôi không biết tiếng Thuỵ Điển, nên không thưởng thức được nguyên bản thơ ông, mà chỉ đọc qua bản dịch tiếng Nga. Dẫu vậy cảm nhận ban đầu của tôi (dẫu rất chủ quan) là thơ ông rất đặc biệt ở khía cạnh tứ thơ rất chặt chẽ, ngôn ngữ thơ cô đọng, độc đáo và giàu sức biểu hiện. Một điều hết sức bất ngờ là: Tomas Transtromer sinh ra và lớn lên trong từ trường của văn hoá Âu Châu, thế mà ông lại sử dụng thể thơ cổ điển Haiku của Nhật Bản phương đông rất thành công. Điều này gợi cho chúng ta rất nhiều điều phải suy nghĩ và rút ra bài học bổ ích, nhất là đối với những người làm thơ hiện nay quá ngưỡng vọng các trào lưu thơ hiện đại phương tây. Thơ của Tomas Transtromer rất hiện đại, mà phảng phất nét cổ điển của phong cách thơ phương đông. Có thể nói đây là sự giao thoa tinh tuý của hai trường thơ Đông phương và Tây phương chăng?
  Kỳ này tôi xin trân trọng gửi tới bạn đọc một chùm thơ độc đáo của Tomas Transtromer, dịch theo bản dịch tiếng Nga của Anatôly Kuđriavisky.
                                            (Triệu Lam Châu giới thiệu và dịch thơ)







Ở nơi tận cùng của chiều sâu

Những ngọn núi đại bàng

Sau bức tường kính kia –
Là những con bò sát
Lạ lùng, nằm im.

Người phụ nữ phơi áo
Trong lặng im.
Một cái chết thanh thản.

Ở nơi tận cùng của chiều sâu
Hồn tôi bay –
Nhẹ nhàng như sao chổi.



                Trại giam
(Chín bài thơ haiku làm ở Henbiu, Trại giam các tội phạm vị thành niên)

1. Thật rối bời
Trong lúc chơi đá bóng:
Quả bóng bỗng vụt bay qua tường.


2. Người ta làm rùm beng
Cho thời gian hoảng sợ
Để nó chạy đi nhanh hơn.


3. Cuộc đời nhầm lẫn
Vẻ đẹp nơi đây –
Là những bức tranh trong các vết xăm mình.


4. Sự tất bật của công việc
Cùng nóc nhọn tháp canh
Làm cho rừng ngạc nhiên vô kể.


5. Tấm lưới sắt đã được kéo lên
Chúng tôi vào trong sân
Một thời điểm khác của năm.


6. Ngọn đèn soi bức tường
Những con ruồi nhìn thấy vết bẩn
Của ánh sáng ảo huyền.


7. Đêm. Chiếc xe vận tải đi qua
Giấc ngủ người tù
Run rẩy.


8. Uống sữa xong
Chàng ta thiu thiu ngủ
Buồng giam – Bà mẹ sắt đá!


9. Chàng trốn trại bị bắt ngay trở về
Dốc ngược hết cả túi quần, túi áo
Chứa đầy lá xanh.


Trích chùm thơ “Điều bí ẩn nhiệm màu”


1. Những mảnh vườn treo
Trong tu viện Tibet –
Một bãi chiến trường.


2. Con hươu nhìn mặt trời…
Đàn ruồi xanh lập loè thoáng hiện
Đơm bóng đen vào đất.

3. Bức tường tuyệt vọng…
Những con chim bồ câu ngây thơ
Bay đến rồi bay đi.


4. Mặt trời mùa đông…
Bóng tôi lồng lộng bơi
Rồi mờ đi.


5. Cái chết nghiêng xuống bờ vai tôi
Tôi chỉ là một quân cờ
Hắn thông tỏ mọi đường đi, nước buớc.


6. Mặt trời ghé qua
Những con tàu mõm chó
Nhìn tôi.


7. Ở những nơi lồi lên
Của đường nứt và lối mòn
Là giấc ngủ và núi băng trôi.


8. Trời nắng gắt
Đàn dê leo lên đồi
Xuỵt xuỳ nhóm lửa.


9. Những chiếc lá vô giá lìa cành
Như là bao tiếng réo
Của Biển chết.


10. Họ viết hoài, viết mãi
Chất keo chảy thành dòng
Qua cả bến Xơtíc.




11. Một khu rừng rậm
Ngôi nhà tuyềnh toàng của mặt trời
Những bức tường toả sáng.


12. Buông lỏng dây cương mặt trời
Theo lối mòn lần bước –
Có ai gọi mình chăng?


13. Mặt trời trôi…
Những lá buồm đen sẫm
Mọc lên từ ký ức.


14. Nắp quan tài bị nứt
Tử thi liền nhìn tôi –
Ồ đây là gương mặt!


15. Cái lặng im của màu tro tàn…
Người khổng lồ xanh đi qua,
Ngọn gió lạnh thổi từ biển cả…

Tuy Hoà. Dịch xong 16 giờ 30’ chiều 7 – 10 – 2011

Thư điện tử:  trieulamchau@gmail.com

Điện thoại:  0983 825502

Bản gửi vunho.com




Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Văn bản - Thông báo mới

Đơn vị trực thuộc

Video giới thiệu nhà trường





Tuyển sinh 2017